9 GIAI ĐOẠN NHẬN THỨC VỀ CUỘC SỐNG.

9 GIAI ĐOẠN NHẬN THỨC VỀ CUỘC SỐNG.

Giai đoạn 1: Con người chỉ nhìn thấy thế giới vật chất.

(Dấu hiệu: chỉ tin vào những gì hiện hữu, không hề cảm nhận được sự tồn tại của tâm trong cơ thể, bị điều khiển hoàn toàn bằng bản năng, bằng cấu trúc ADN trong cơ thể sinh ra, trong hoàn cảnh, bối cảnh cuộc sống, xã hội, văn hóa, tín ngưỡng, mê tín xã hội đã ngấm trong cơ thể).

Khổ do luôn tách THỂ XÁC CỦA MÌNH ra khỏi thế giới, vơ vét về cho thể xác của mình, những kiến thức tâm linh trong giai đoạn này hoàn toàn là mê tín, bị dẫn dắt chứ không hề hiểu bản chất, chưa thực sự cảm nhận được thế giới tâm linh bên trong bản thân mình, hoàn toàn là sống trong sự tưởng tượng sợ hãi của bản thân, tham gia cúng bái, cầu xin để vơ lợi ích cho bản thân.

Giai đoạn 2: Con người nhận thấy sự tồn tại của thế giới tâm linh.

(Dấu hiệu: bắt đầu hỏi Tôi là ai? Tôi sinh ra để làm gì? Vũ trụ to đùng này có ý nghĩa quái quỷ gì vậy? Bắt đầu hiểu ra thế giới bao gồm thế giới vật chất và thế giới trong tâm mình, phát hiện ra thế giới trong tâm cũng vô cùng sinh động không khác gì thế giới vật chất, và còn phát hiện ra thế giới trong tâm còn điều khiển được cả hành vi trong thế giới vật chất, cảm giác sảng khoái, thích thú).

Khổ do tách bản thân ra 2 phần tâm linh và thể xác, chú trọng tâm linh xem nhẹ thể xác, cảm thấy thế giới của tâm cao hơn 1 bậc so với thế giới vật chất.

 

Giai đoạn 3: Con người đắm chìm trong trong thế giới tâm linh.

(Dấu hiệu: sảng khoái khi bước vào một thế giới mới vùng vẫy với nhiều hiểu biết mới, cố gắng xây dựng cho mình một thế giới tâm linh rõ ràng cụ thể logic, khoa học và ngày càng phong phú hơn, cố gắng tìm lời giải cho tất cả các hiện tượng cuộc sống)

Khổ do cố gắng tiến hóa tâm linh, cố gắng gia tăng hiểu biết tâm linh bằng tu tập bằng thiền định, muốn rời xa thế giới vật chất để tập trung.

Giai đoạn 4: Con người muốn hòa hợp tâm linh của bản thân với mọi người.

(Dấu hiệu: cho rằng mỗi người có một thế giới tâm linh riêng và cố gắng đi giải thích hiểu biết về tâm linh của mình cho người khác để giúp người khác xây dựng thế giới tâm linh phong phú lên giống như mình)

Khổ do sống trong thế giới chênh lệnh trình độ tâm linh của bản thân với mọi người, khổ do lạc lõng, thất vọng với những người xung quanh vì thiếu hiểu biết tâm linh không bằng mình và luôn nghĩ rằng phải giúp họ tăng lên nếu không họ sẽ khổ và sống trong si mê;

Giai đoạn 5: Con người muốn ứng dụng hiểu biết tâm linh hiệu quả vào thế giới vật chất.

(Dấu hiệu: hiểu biết tâm linh rộng lớn nhưng phải sống trong thế giới vật chất khó hòa nhập nên quyết định tìm cách để sử dụng tốt và hiệu quả kiến thức tâm linh của mình)

Khổ do cố gắng tận dụng thấu hiểu tâm linh để ứng dụng phát triển cuộc sống vật chất, cố gắng biến thế giới vật chất trở thành nơi thực hành cho những tưởng tượng trong thế giới tâm linh.

Giai đoạn 6: Con người bất lực không thể hòa hợp được giữa thế giới tâm linh với thế giới vật chất.

(Dấu hiệu: ứng dụng hiểu biết tâm linh tốt, kiềm chế được tham sân si, giúp người, giúp đời được nhiều người trọng vọng yêu quý, đạt được cả thành tựu cảm xúc vừa có cả thành tựu vật chất đỉnh cao).

Khổ do bản thân càng đạt được nhiều thành tựu cả tâm linh cả vật chất rồi mà vẫn không thấy nổi công cuộc này bao giờ sẽ là hồi kết, rớt cuộc sẽ thực hành những thứ tưởng tượng ra trong thế giới tâm linh đến bao giờ, hoài nghi, suy sụp về thế giới tâm linh.

Giai đoạn 7: Con người hoài nghi về con đường THỨC TỈNH.

Khổ do nhận ra càng hiểu biết càng khiến lớp màng che mờ dày đặc bao năm càng khiến cho bản thân cuộc đời là tăm tối.

Giai đoạn 8: Con người xóa đi tất cả hiểu biết của mình về cuộc sống, về tâm linh ĐẠT TRẠNG THÁI TỈNH THỨC GIẢ. 

Xóa tất cả mọi khái niệm trong cuộc sống, xóa tất cả mọi định nghĩa, xóa đi tất cả mọi thứ.

Trải nghiệm cảm giác hết khổ và giác ngộ cực lạc. Không có ngôn từ nào có thể diễn tả trạng thái này nên chịu thôi không viết được nó ra.

Khổ cuối cùng ở giai đoạn này đó là: học cách thích nghi với trạng thái THỨC TỈNH và duy trì sự THỨC TỈNH.

GIAI ĐOẠN 9: THỨC TỈNH HOÀN TOÀN – CHÂN THỰC.

—————————

Mình sẽ miêu tả trạng thái GIAI ĐOẠN 8 này dưới dạng ngôn từ để cố gắng giúp các bạn hình dung thôi chứ ngôn từ không thể miêu tả nổi trạng thái này đâu các bạn nhé.

1- Thấu hiểu SỰ THẬT CHÂN THỰC loại bỏ sự biệt thân xác và tâm linh, loại bỏ sự tách biệt bản thân với thế giới bên ngoài, hợp nhất vũ trụ vạn vật chỉ là 1, người khác cũng là mình, vạn vật đều là mình, vũ trụ này cũng là mình.

2- Khi ở trong hình hài một thân xác nhỏ bé nhưng thấu hiểu SỰ THẬT CHÂN THỰC thì thân xác ấy YÊU THƯƠNG MỌI THỨ…

3- Thân xác nhỏ bé ấy có sự thấu biết của toàn vũ trụ, vốn dĩ là sự xóa đi tất cả, không còn chút thấu biết nào đó là trạng thái của thấu hiểu mọi thứ.

4- Thân xác nhỏ bé ấy yêu thương chính mình vì biết rằng cả vũ trụ này đều là mình.

Ví dụ tình huống sống trong cực lạc sẽ ra sao?

Trong giao tiếp đời sống:

1- Nhìn thấy vợ và nhận biết đó chính là mình, vợ có giận dỗi hay cau gắt, ta yêu thương chính mình trong hình hài đó.

2- Nhìn thấy con và nhận biết đó chính là mình, con phạm lỗi thì ta thương yêu chính mình trong hình hài đó.

3- Nhìn thấy kẻ hại mình và nhận biết đó chính là mình, ta yêu thương chính kẻ hại mình.

4- Ta làm gì cho ai cũng chính là làm cho chính mình, ta giúp ai cũng là giúp mình trong hình hài người ta giúp, nhìn thấy người ăn xin ngoài đường là nhìn thấy chính mình đang khổ cực ngồi đó, dù họ khổ thật hay giả vờ khổ để xin lòng thương đều cảm thấy hình bóng của mình đang vất vả thê lương nên muốn giúp ngay vì xót thương cảnh ngộ chính mình đang sống trong hoàn cảnh đó.

5- Ta hại ai cũng là hại chính mình trong hình hài người ta hại. Dễ hình dung là khi ta đánh một người là tự đánh chính mình giống như dùng tay này đấm vào tay kia. Mình mắng chửi ai thì bỗng thấy hình ảnh mình đang bị người khác mắng chửi ở trong hình hài của người ta vừa mắng.

7- Cướp tiền của người này thì cũng là cướp tiền của chính mình trong phiên bản hình hài kia.

8- Thấy mọi người đang ở giai đoạn nào trong 9 giai đoạn trên cũng vui, cảm thông vì biết đó là chính bản thân mình chưa nhận thức ở tầng cao hơn. Nghĩa là thấy họ tham lam, vơ vét tiền cũng cảm thông, cũng vui.

Cảm nhận được Nhân quả vốn dĩ xảy ra tức thời và thực tại chứ không phải tương lai. Mình lấy của chính mình, mình mắng chính mình, mình hành hạ chính mình, mình giúp chính mình, mình yêu chính mình dù mắt thường nhìn thì thấy rõ ràng là 2 người khác nhau.

Trong cuộc sống cá nhân khi một mình:

1- Ngắm nhìn vẻ đẹp của thực tại, nhìn cái gì cũng thấy đẹp, ngồi ngắm bầu trời và chẳng suy nghĩ gì cả.

2- Đi xe là đang đi xe, đi vệ sinh là đang đi vệ sinh, đang ăn là đang ăn, trọn vẹn trong khoảnh khắc.

3- Ngồi đếm tiền là đang ngồi đếm tiền, chẳng có suy nghĩ gì khác cả.

Trong công việc:

1- Trải nghiệm giá trị cuộc sống trong thân xác với vai trò xã hội như việc ta vẫn làm, để dễ tưởng tượng nếu coi cả vũ trụ như một chiếc đồng hồ thì bản thân ta là một bánh răng trong bản kế hoạch tổng thể đó. Ta làm tốt vai trò của chiếc bánh răng đó. Trải nghiệm cuộc sống của một bánh răng đúng vai trò, đúng ý nghĩa.

2- Người giáo viên chưa thức tỉnh hằng ngày đi dạy học, sau khi thức tỉnh thì cũng đi dạy học.

3- Bác bảo vệ chưa thức tỉnh hằng ngày mở cổng, sau khi thức tỉnh thì cũng mở cổng.

4- CEO chưa thức tỉnh hằng ngày vận hành doanh nghiệp, sau khi thức tỉnh thì cũng vận hành doanh nghiệp.

5- Khác nhau là gì? Khác nhau ở chỗ khi ta làm ta hiểu được vai trò của chiếc bánh răng đó nằm trong một kế hoạch tổng thể của vũ trụ chứ không phải vì suy nghĩ ham muốn, mục tiêu của thân xác nhỏ bé, nôm na ngôn từ có thể hiểu đó là trạng thái biết được vai trò, sứ mệnh của mình là gì!

Trong suy nghĩ: Cảm nhận được mọi ý thức chỉ là nhất thời, đúng lúc này, nhưng sau sẵn sàng thay đổi, an nhiên mà thay đổi, thông cảm với chính mình, yêu quý ngay cả suy nghĩ dại dột của mình trước kia.

Nhưng túm cái váy lại thì ngôn từ không thể miêu tả được trạng thái Cực lạc này vì một khi đã phải dùng từ ngữ là Mình và Họ, Ta họ người khác, yêu thương, hãm hại là đã không còn đúng nữa rồi nhưng có thể tóm gọn bằng những từ như Hiểu biết, An lạc, Yêu Thương, Trải nghiệm, mà nó cũng chẳng đúng chút nào cả. Ngôn từ chỉ có tác dụng trong các giai đoạn từ 1 đến 7 thôi, sang giai đoạn 8 thì đến ngôn từ cũng mất hoàn toàn ý nghĩa, xóa hết ngôn từ luôn, nên vốn dĩ trạng thái 8 là trạng thái không thể gọi tên, một khi gọi tên nghĩa là chưa lên được trạng thái thứ 8.

Thế mới hiểu tại sao ngày xưa Đức Phật nói đi thuyết pháp 45 năm nhưng chưa nói câu nào, Đường Tăng đi lấy kinh thì kinh là trang giấy trắng.

Bạn cảm thấy mình đang ở trạng thái thứ mấy? Có gì chưa hiểu thì cứ comment nhé mình sẽ trả lời.

Nguyễn Minh Ngọc ™

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *