NGƯỜI KHỔNG LỒ VÀ NHỮNG CHIẾC HỘP

Có những người chấp nhận sự lựa chọn đó, và có những người thì vẫn tiếp tục tìm kiếm để cuộc sống không là chuỗi ngày nhàm chán lặp đi, lặp lại.

Đi làm thuê, nó gọi là như nào nhỉ. Nó giống như một chiếc hộp làm bằng sắt hình lập phương mà mỗi cạnh chỉ vẻn vẹn 1m vậy. Cạnh trên là sếp đè xuống, cạnh bên là đồng nghiệp, gia đình, mưu sinh đè vào, cạnh dưới là khách hàng đẩy lên. Nó khiến cho con người ta ngồi gọn lỏn trong cái hộp đó.

Khó chịu lắm, đứng thẳng không được vì sẽ củng đầu, nằm ra không được vì không đủ chỗ. Ta chỉ ngồi và ngồi yên trong đó. Đổi lại: người ta gọi đó là an toàn, ổn định. Hay đơn giản mọi thứ khó chịu chưa đủ đau để bạn đứng dậy.

Sinh viên Đi học. Điều tuyệt nhất đó là được học thứ mình thích, tuyệt nhất là biết học cái đó là để làm gì?… nhưng tiếc thay nhiều người chỉ đi học vì…mọi người đều như thế.

Tốn tiền, tốn của, tốn thời gian tuổi trẻ.

Trách nhiệm do ai? Do nhiều bên lắm, nhưng hãy trách chính mình. Chính mình không chủ động tìm kiếm, tìm hiểu mà cứ chờ mong và phụ thuộc vào cha mẹ, nhà trường, xã hội.

Hỡi sinh viên, hãy tỉnh dậy và ngồi suy ngẫm, tìm đọc nhiều hơn, mở mang não nhiều hơn để trả lời cho câu hỏi: mình sinh ra để làm gì?

Đừng đi mãi theo vết xe của đám đông nếu bạn không muốn 1 năm có 365 ngày giống nhau và 1 đời có 70 năm giống nhau.

Tôi tiếc tuổi trẻ của thanh niên, tôi tiếc những hạt mầm “Tôi muốn khởi nghiệp” đang ấp ủ trong những anh chị đi làm thuê.

Họ cảm thấy khó chịu với cuộc sống hiện tại nhưng nó lại không đủ đau, không đủ lực cho họ đứng dậy và mở chiếc hộp gò bó ấy. Ai cũng sợ, sợ khi phải bước ra khỏi hộp.

Bước ra khỏi hộp là một thế giới khác, nó lại còn khó hơn cả trong hộp, vì nơi đây là nơi của những người khổng lồ đứng ngoài hộp. Họ lại làm nhiệm vụ nhặt những chiếc hộp trong thế giới và chơi trò chơi xếp hình. Họ lại thi xem ai xếp cao hơn, ai xếp vững hơn.

Bước ra hộp thì bắt đầu như nào đây? Thế giới đó lạ lắm, những kiến thức và những điều cần biết ở thế giới đó khác xa với những gì được biết trong hộp.

Tất nhiên rồi, để ta ngồi trong hộp tốt thì cần học những thứ phù hợp trong hộp, còn để ta chơi trò chơi xếp hình tốt thì phải học những thứ của những người khổng lồ. Điều đó có gì phải bàn cãi.

Đa phần những người trong hộp đều “không biết mình đang không biết cái gì” cho đến khi được tiếp cận những thứ của những người bên ngoài.

Vậy nên bắt đầu từ đâu đây?

Đó là phải “biết mình đang không biết những gì” đã.

Họ mon men tìm kiếm những thứ mới lạ, họ tìm hiểu về thế giới bên ngoài. Và khi lượng kiến thức đủ lớn và họ đủ tự tin thì đó là lúc họ mới chính thức bước ra khỏi hộp. Lột đi cái vỏ an toàn và chấp nhận một điều chưa hề quen: Họ sẽ không chờ lương nữa mà họ sẽ đi trả lương cho người khác, họ sẽ không chờ sếp khen nữa mà họ sẽ đi khen người khác, họ sẽ không mong chế độ công ty nữa mà họ sẽ tạo ra chế độ cho người khác, và họ sẽ không phải tuân theo các quy định của công ty nữa mà họ sẽ tạo ra quy định,… ôi những thứ ngoài hộp sao khác xa quá.

Họ phải học và thay đổi rất nhiều để lao lên trên con đường đầy kì thú.

Thú bị hơn, những ngày đầu khởi nghiệp thì năng lượng luôn tăng giảm thất thường. Cuộc sống như hỗn loạn và một mớ bòng bong.

Chẳng lạ gì những ngày bạn tham gia hội thảo hào hứng và quyết tâm nhưng chỉ hai ba ngày sau là đâu lại vào đó.
Chẳng lạ gì những đêm đầy sáng tạo và khát vọng lớn lao nhưng sáng hôm sau đâu lại vào đó.
Chẳng lạ gì giây phút hô vang sự quyết tâm trong đời nhưng thôi trùm chăn ngủ tiếp.
Chẳng lạ gì những khi nói ra điều lớn lao đã bị người xung quanh cười chê và dìm chìm bỉm mọi thứ. Họ không làm được thì bạn cũng phải không làm được.

Vì sao ư? Lỗi không tại bạn đâu vì ai cũng thế. Chúng ta bị thiếu môi trường.

Một môi trường của những người hiểu chúng ta, những người không chấp nhận thực tại, họ liên tục sáng tạo, họ liên tục cải tiến mỗi ngày và họ sẽ vỗ vào vai bạn với một câu xuồng xã: “đờ mờ người anh em lại giả vờ yếu đuối hả, đứng lên” mỗi khi bạn thất vọng hay xuống tinh thần.

Và chính họ và bạn là những người luôn nỗ lực tạo ra các di sản để lại cho đời. Những người đi đến đâu để lại dấu chân đến đó. Họ bước đi và để lại thành tựu cho đời.

Chẳng ai hiểu người khởi nghiệp bằng chính những người khởi nghiệp.

“Khởi nghiệp” Hai chữ thôi nhưng mà thực hiện nó dài lắm.

Tôi là người ghét nói suông. Người ta chê VN ta không làm được cái này, không làm được cái kia, cái này dịch vụ kém cái kia dịch vụ tồi… và tôi im lặng không có nghĩa là tôi không biết.

Thay vào đó tôi tìm cách giải quyết chứ tôi không tiếp tục “nêu vấn đề”.

Đó cũng là lý do tôi quyết tâm đưa môn Kiến Thức Nền vào phục vụ những người muốn bước ra khỏi hộp. Và nay nó đã trở thành Học viện Kiến Thức Nền – Khởi nghiệp thông minh.

Họ bước ra khỏi hộp là một chặng đường đấu tranh tinh thần khủng khiếp lắm, như một chú nhộng lột xác để xoè ra đôi cánh bay vào không trung, họ là những người gánh vác nền kinh tế nước nhà sau này chứ còn ai. Tôi phục vụ họ trong tự hào và hạnh phúc.

Rất nhiều doanh nghiệp đã khai sinh ra từ đây, thực hiện sứ mệnh cải tiến những thứ chưa tốt, tạo mới những thứ hữu ích cho cộng đồng.

Tôi lo hành trang kiến thức cho họ, tôi lo nơi ở cho họ, tôi lo văn phòng khởi nghiệp cho họ. Học phí thu về người ta nghĩ rằng tôi tư lợi nhưng thực ra cuộc sống tôi giờ chẳng thiếu gì cả, tôi dùng học phí đầu tư cơ sở vật chất cho các bạn khởi nghiệp.

Khởi nghiệp là sáng tạo, là những giây phút làm việc xuyên đêm và ngủ ngày, là những giây phút tất cả cùng ăn mừng cho dự án của một người, là những giây phút cả chục start-up cùng ngồi ăn mì tôm.

Sẽ có những đêm dài bạn ngồi tại bàn cà phê của học viện trên tầng 31, phóng tầm mắt nhìn khắp thành phố và nghĩ về quá khứ, nghĩ về tương lai, một cảm giác man mác lạ kì khi thành công chưa đến, một vài thành tựu nhỏ bé vừa đạt được. Cái cảm giác lưng chừng ấy thật phiêu lãng.

Sẽ có những ngày miệt mài thí nghiệm sản phẩm tại học viện, làm đi làm lại mà vẫn không thành, những giây phút đăm chiêu suy nghĩ.

Sẽ có những lúc bị ông thầy béo sạc cho một trận vì lên kế hoạch không cẩn thận và đồng đội đã thế còn hùa vào chửi bới bạn như một lũ trẻ trâu. Đó là khi trái tim chúng ta chạm vào nhau và chẳng còn thứ gọi là khoảng cách.

Những ngày bảo vệ dự án kêu gọi vốn thử thôi đã bị ông thầy tương cho hoang mang hết xảy.

Tất cả, tất cả là nằm trong câu: “thử thách sinh ra để phân loại con người”.

Nơi đây vui, nơi đây tiện nghi và nơi đây rèn rũa tri thức con người.

Tất cả những khoảnh khắc đó sẽ chẳng bao giờ quên khi các bạn trưởng thành, trở thành những người chủ lớn.

Tại học viện, tôi có một câu rất thích đó là: “chúng mày hãy cút nhanh đi”. Bởi vì khi họ cút khỏi đó nghĩa là họ đã đứng vững được trên chính đôi chân của mình. Chúng tôi mừng và chúc cho nhau tiếp tục vững bước.

Rồi một ngày họ trở lại học viện, nhưng với một tư thế khác. Không phải là ngày chập chững e dè bước tới học nữa, mà đó là ngày họ về chia sẻ kinh nghiệm thành công và giao lưu với những thế hệ sau của mình. Mang nguồn vốn về đầu tư cho những start-up non trẻ. Đó là hạnh phúc riêng họ và cũng là sứ mệnh của họ với thế hệ sau này.

Bạn có thể 18 tuổi, hoặc có thể đã 50 tuổi. Điều đó không quan trọng, nếu bạn muốn khởi nghiệp và nghĩ rằng nơi đây là nơi dành cho bạn thì đừng chần chừ gì nữa. Bước đến và bắt đầu một cuộc phưu lưu.

Học viện của những doanh nhân ư? Tôi chẳng thích gọi nó là như thế: tôi không thích gọi những thứ bình dị thành cao siêu, tôi thích biến những thứ cao siêu thành bình dị.

Vậy nên…
Môn Học tôi gọi là Kiến Thức Nền.
Học Viện Tôi gọi nó là: Nhà trẻ của những doanh nhân.

Nguyễn Minh Ngọc ™

HÃY DẸP MẸ ĐI, MÁNH LƯỚI CHIÊU TRÒ

Mánh lưới, chiêu thức, mẹo làm giàu ư? DẸP MẸ NÓ ĐI.

Chẳng biết ở đâu và từ bao giờ có những người gọi tôi là dạy làm giàu và đa cấp.

Nói trắng ra tôi là một trong những người kì thị đa cấp vì tôi biết chỉ có những người có tầm ảnh hưởng và “giàu sẵn” thì mới kiếm được nhiều tiền từ đó, vì họ nói có nhiều người tin, còn lại những người “bị tin, bị ảnh hưởng” thì ngày càng khánh kiệt vì họ nói ai tin chứ. Bao cuộc đời và gia đình đã khốn cùng vì nó nên tôi chẳng bao giờ có cảm tình với đa cấp.

Dạy làm giàu ở Việt Nam, tôi thấy lạ lắm, từ bao giờ các chương trình mang tính chất gia tăng năng lượng cuộc sống lại trở thành cách làm giàu. Thua – thua hẳn, nhảy nhót tùm lum, gào thét rồi sẽ giàu? giàu kiểu gì?

Tôi không ưa đa cấp và cũng không dạy làm giàu. Tôi là người cung cấp Kiến Thức – Kỹ năng – Thái độ – Năng lượng – Môi trường cho những ai muốn Khởi Nghiệp.

Khởi nghiệp thành công sẽ giàu không phải vì họ gặp tôi, cũng không phải mánh, không phải chiêu thức, mà họ giàu vì sao?

Cuộc sống vốn rất đơn giản:
Hằng ngày chúng ta đi làm để tạo ra 3 thứ: “Thức ăn, Đồ dùng, Dịch vụ”. Hết.

Giàu không phải là ôm đống tiền, thực chất chúng ta bán đồ lấy tiền rồi dùng tiền mua đồ khác, hay còn gọi là đổi đồ mình làm ra lấy đồ người khác làm ra. Tiền là vật trung gian.

Bạn làm ra cái 1000 cái bàn rồi đem đổi tivi, máy giặt, tủ lạnh, điều hoà,… và nhà bạn đầy đủ đồ là vì thế. Và khi bạn có nhiều thứ nhà cửa, xe hơi,…thì người ta thấy bạn giàu.

Vậy người giàu làm ra nhiều đồ: ví dụ bác Vượng (Vingroup) làm ra nhiều nhà, cô Liên (Vinamilk) làm ra nhiều sữa, cô gì gì (Vietjet Air) làm ra dịch vụ đưa hàng trăm ngàn người di chuyển khắp nơi thì họ xứng đáng được giàu có thôi, họ không giàu thì ai giàu?

Vậy hằng ngày chúng ta làm ra ít sản phẩm thì sẽ không có gì để đổi nên chúng ta nghèo. Đơn giản thế thôi.

Nếu một mình bạn thì làm được bao nhiêu cái bàn một ngày? Rất ít đúng không? Vậy bạn phải biết cách tổ chức một hệ thống nhân lực hoặc công nghệ để làm ra nhiều sản phẩm.

Bên cạnh đó lại còn cái khâu mang đi đổi nữa vì ngoài kia có nhiều người làm ra bàn không? Nhiều lắm.

Doanh nhân là gì và sao lại đi học khởi nghiệp?

Đó là học “cách để lên kế hoạch làm ra được nhiều sản phẩm” và “cách để mọi người thích đổi sản phẩm với bạn”. Hai thứ đó phải đều giỏi thì mới giàu được.

Ví dụ như tôi cũng đang làm dịch vụ giảng dạy, tôi cũng phải làm ra sản phẩm là chương trình học và rất nhiều người cũng làm ra chương trình đào tạo, vậy làm sao để người ta muốn trao đổi sản phẩm với tôi?

Hàng trăm người đào tạo vậy làm sao họ chọn mình là nơi gửi gắm.

Hàng trăm người làm bàn ghế vậy làm sao họ chọn bạn là nơi gửi gắm.

Hàng trăm người làm chăn ga gối đệm tại sao họ chọn bạn?

Nếu giờ đây kỹ năng tổ chức một hệ thống để làm ra NHIỀU SẢN PHẨM của bạn chưa có, kỹ năng để NGƯỜI TA CHỌN BẠN TRAO ĐỔI cũng chưa có thì làm sao giàu được.

Và giá như mọi thứ đơn giản thì không có gì để nói. Còn thực tế thì chúng ta cần:

1- Kiến Thức Của Một Doanh Nhân.
2- Kỹ Năng Của Một Doanh Nhân.
3- Thái Độ Của Một Doanh Nhân.
4- Năng Lượng Bản Thân.
5- Môi Trường Sinh Hoạt.

Bạn đã có những gì trong 5 thứ trên để đánh đổi lấy sự thành công và giàu có?

Và để trang bị 5 thứ đó thì bạn cần đầu tư Thời gian, Sức Khoẻ, Tiền bạc là những thứ cơ bản ai cũng có dù ít dù nhiều.

Giàu lúc trẻ sướng hay già rồi mới giàu sướng? Tôi chỉ giúp bạn Tiết Kiệm Thời Gian thôi.

Con người có 3 loại tuổi: Tuổi đời, tuổi tri thức và tuổi tâm hồn. Cái thằng trong ảnh tuổi đời 26 (1990), chẳng ai tin tôi 26 tuổi cả nhưng đó là phong cách mà Tâm Hồn tôi ưu thích và cảm thấy dễ chịu và tôi thích bức ảnh này chứ không phải là bức ảnh của một cậu thanh niên theo xu hướng Phim Ảnh Hàn. Đó là cái giá phải trả, sự tàn phá của kiến thức già hoá con người. Có những thứ ta làm được khi trẻ mới đáng để nói còn khi già rồi thì cũng bình thường.

Tất cả đều có nguyên do của nó và không ai giàu qua một đêm. Đó là một chặng đường nỗ lực. Còn cái đêm bạn nhìn thấy họ bỗng chốc giàu chỉ là đêm trao giải thôi, còn bao tháng ngày luyện tập thì chẳng ai thấy cả.

Khi sinh ra, mọi thứ phải học từ đầu và từ con số 0 tròn trĩnh. Mọi sự đều từ sự học mà ra, tự học hoặc tìm thầy, mỗi người mỗi con đường.

Nếu bạn thực sự cần và hào hứng với cuộc sống của một doanh nhân, đặc biệt là muốn TIẾT KIỆM THỜI GIAN TUỔI TRẺ thì hãy học cách KHỞI NGHIỆP BÀI BẢN từ Học viện Kiến Thức Nền – Khởi nghiệp thông minh.

Chi tiết xem tại www.kienthucnen.com

Tôi biết các bạn thích giải trí hơn làm việc nhưng tôi tin rằng khi bạn chạm tới Khởi nghiệp…bạn sẽ chỉ thích được làm và hằng ngày nhìn doanh nghiệp nhỏ bé của bạn lớn dần. Không phải ai cũng được tận hưởng giây phút đó.

Nguyễn Minh Ngọc ™

4 giai đoạn phát triển & vòng lặp cuộc đời.

4 giai đoạn phát triển & vòng lặp cuộc đời.

Giai đoạn 1: Chấp nhận thực tại – Đi theo lối mòn.

Đây là giai đoạn mà đa phần chúng ta bị ảnh hưởng bởi tư duy và định hướng ổn định. Đặc trưng của giai đoạn này là con người ta chấp nhận thực tại, chấp nhận với lối mòn cuộc sống như bao người khác.

Giai đoạn này sẽ chấm dứt khi con người ta vô tình được tiếp nhận một luồng tư tưởng mới, một luồng tư tưởng đột phá kéo bản thân khỏi tư duy chấp nhận thực tại. Và khi đó họ bắt đầu chuyển mình sang giai đoạn 2.

Giai đoạn 2: Khai phá bản thân.

Đây là giai đoạn mà một người bắt đầu thấy say mê những lý tưởng và kiến thức mới lạ ở tầng tư duy không chấp nhận thực tại.

Giai đoạn này biểu hiện rõ rệt nhất là họ tôn sùng tri thức, nghiện tri thức một cách điên cuồng, tham gia những khoá học, họ tiếp nạp hàng loạt những hiểu biết mới và mở ra cho họ một con đường mới.

Giai đoạn này sẽ có biến đổi khi quá trình học hỏi và nghiên cứu của họ có dấu hiệu lặp lại kiến thức, hoặc họ cảm thấy đủ tự tin, đủ năng lượng, họ cảm thấy nhìn được tổng thể của bức tranh cuộc sống. Và khi đó họ sẽ chuyển sang giai đoạn 3.

Giai đoạn 3: Xác định đích đến, đam mê.

Giai đoạn này hạ gục khá nhiều người, vì vốn dĩ họ không hiểu cách thức để chinh phục giai đoạn này.

Đích đến mỗi người, mỗi giai đoạn là khác nhau phụ thuộc vào hoàn cảnh và nguồn lực của mỗi người. Có đích đến về hạnh phúc gia đình, đích đến về sức khoẻ, đích đến về mối quan hệ và đích đến về sự nghiệp. Đích đến này không ai giống ai, nhiều người sai lầm khi lấy đích đến của người khác làm đích đến cho mình.

Và đến đây bạn sẽ phải nhận ra rằng: công việc chỉ là công cụ để thực hiện đích đến.

Nó chính là đáp án cho câu hỏi: tôi nên kinh doanh cái gì?

Kinh doanh cái gì còn phụ thuộc vào đích đến, có những thứ có thể kiếm đc tiền nhưng không phục vụ đích đến thì vô nghĩa, giống như muốn đến Sài Gòn mà đi sân bay quốc tế thì cũng không ăn thua, muốn sở hữu một thương hiệu thời trang thì làm hàn xì cơ khí dù kiếm được tiền thì vẫn không hợp lý.

Với quan sát của tôi thì thấy, đích đến đầu tiên ở tuổi trẻ thường cứ phải là Thoát nghèo cái đã, một số bạn sinh ra trong gia đình giàu có thì đích đến bay bổng hơn.

Và đây là lúc nhiều chiến sỹ bị hạ gục đó là khi đặt đích đến xong họ không biết nên chọn đi vào kinh doanh cái gì? Vì đơn giản đầu tiên họ chỉ muốn thoát nghèo nên kinh doanh chỉ mong có lợi nhuận là được.

Đau đầu hơn là những đồng chí nào không có một chút chuyên môn nào cả, bắt đầu với bất kì lĩnh vực nào cũng là từ số 0. Và họ cứ canh cánh mãi rớt cuộc mình đam mê cái gì?

Gục, nhiều đồng chí gục ở đây và quay cuồng rồi có thể đứng mãi trong vòng xoáy phân vân.

Tuổi trẻ, kỹ năng không có, chuyên môn cứng hiểu biết không có thì dù bước vào bất kì lĩnh vực nào cũng sẽ phải mất ít nhất 1 đến 2 năm để xã hội tin dùng, đủ kỹ năng, đủ chuyên môn. Nhưng bao nhiêu người bước qua được giai đoạn này? Và sự lựa chọn nào để dám đánh đổi 1 đến 2 năm cuộc đời để đào sâu nghiên cứu nó? Thực sự mình có đam mê nó không? Hàng loạt các câu hỏi đặt ra trong đầu các bạn khi đó.

Chúng ta cần phải hiểu về đam mê, đam mê là một loại cảm xúc được sinh ra trong quá trình làm việc chứ không phải thứ mà ta kiếm tìm. Đa phần các công việc nào cũng có thể khiến ta đam mê nếu ở đủ lâu với nó và thường xuyên nhận được những phản hồi tích cực từ bên ngoài như khách hàng, đồng nghiệp,…

Đam mê công việc cũng giống tình yêu đôi lứa.

Bạn thấy một cô gái xinh thì bạn có thể ngay lập tức thích cô gái đó, giống như bạn thấy một công việc nào đó sang chảnh, nghe tên có vẻ oai oai như Bất Động Sản, thời trang, công nghệ…gì đó thì bạn có thể thích lĩnh vực đó.

Nhưng khi gặp cô gái rồi mới thấy tính tình cô ấy không hợp, cách nói chuyện không đúng văn hoá gia đình bạn, bệnh lười tắm nên hôi hám thì từ thích bạn có thể chuyển sang không thích và bước đi tìm hiểu cô gái khác.
Công việc cũng vậy, khi bắt tay vào rồi mới thấy nó không hợp, nó không mang lại cảm xúc tích cực, không có phản hồi tích cực từ xung quanh thì bạn cũng có thể chuyển sang không thích và bắt tay vào một lĩnh vực khác.

Giai đoạn này nhiều người đã tự định nghĩa cho mình 2 chữ thất bại và cho mình là kém cỏi, suy nghĩ tiêu cực và bỏ cuộc. Đấy là nguyên nhân sai lầm lớn nhất của các bạn trẻ. Vì nó chẳng khác nào bạn thấy một cô gái tiến đến và tìm hiểu chút chút phát hiện không hợp rồi kết luận Thất Tình.

Nhiều bạn thì không hiểu bản chất giai đoạn này chỉ là thử nghiệm các lĩnh vực, thay nhiều lĩnh vực lại sợ mọi người nghĩ mình không kiên trì nên cũng bị tác động và dẫn đến tiêu cực.

Có những người có định hướng sẵn thì có có thể yêu luôn ngay từ cô đầu tiên, còn nếu bạn chưa có định hướng gì thì cứ tìm hiểu 5-10 cô gái rồi chọn lấy cô nào bạn ưng nhất nhé. Vững tâm mà làm.

Khi xác định được đích đến trước mắt và một công việc kinh doanh thì giai đoạn 3 sẽ kết thúc, con người ta sẽ chuyển sang giai đoạn 4.

Giai đoạn 4: Hành động.

Giai đoạn này con người ta bắt đầu có những thay đổi khá lớn, họ biết họ cần gì, họ biết họ thiếu gì? Họ lao vào làm việc như điên và không còn hứng thú với những kiến thức, chia sẻ nền tảng của giai đoạn 2 nữa, thay vào đó:
Họ thấy công việc cần kỹ năng quản trị đội nhóm, họ học quản trị đội nhóm.
Họ thấy công việc cần sử dụng email chăm sóc khách hàng, họ học về email marketing.
Họ thấy họ cần FB ads thì học học FB ads.
…vân vân, họ chỉ đi sâu những thứ mà họ cần.

Họ hành động rõ ràng có chủ đích, trang bị đúng những thứ họ cần để phục vụ công việc. Và đây là lúc họ thấy khát thời gian nhất vì họ tôn thờ chủ nghĩa hành động. Hành động tạo ra kết quả. Càng hành động càng tạo nhiều giá trị. Bấy giờ họ mới ngấm điều đó.

Đặc trưng lớn nhất của tập những ai ở giai đoạn này là họ luôn nhắc đến Hành Động, họ sẽ khuyên tất cả mọi người hãy hành động, hãy bắt tay vào làm, họ khuyên cả người nhóm 1, nhóm 2. Đây là những lời khuyên rất nguy hiểm.

Họ đôi khi quên đi chính họ đã phải trải qua, rèn luyện ở giai đoạn 1 2 3 rồi mới đến lúc đủ bản lĩnh, đủ tự tin ở giai đoạn 4 này. Có những người đến đây lại coi thường giá trị của giai đoạn 2. Họ phủ định giá trị của giai đoạn này giống như học xong đại học thì coi thường giai đoạn học cấp 1, coi thường những lúc học +-x:

Đây cũng chính là nguyên nhân mà những người đang làm kinh doanh có chút ít thành quả ở giai đoạn 4 hay chê bai những chương trình phát triển bản thân từ giai đoạn 1 sang 2 sang 3, vì đơn giản là bây giờ họ không còn cần đến nữa.

Nhưng một trong những nguyên tắc cuộc sống “não ngừng mở thì sự nghiệp ngừng tăng”. Với những ai hài lòng với giai đoạn 4, đã nghĩ mình là cái gì đó thì họ cũng chẳng khác những người giai đoạn 1 là mấy vì họ đã tự mãn và chấp nhận thực tại trở lại và coi mình là nhất. Chẳng qua thực tại của họ có cao hơn so với những người lối mòn mà thôi.

Nếu họ đọc được đến đây, hên ra não họ còn chìa để mở thì họ có thể nhận ra cuộc đời sẽ có một vòng lặp, và khi đó họ bước sang một trang mới cuộc đời, đó là họ cúi xuống và tiếp tục gia tăng thêm kiến thức giống ở giai đoạn 2 nhưng ở một tầm cao hơn và với kiến thức mới họ nâng tầm đích đến cuộc đời và tiếp tục hành động, và cứ thế đích đến của họ lớn dần, lớn dần và họ chinh phục hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác.

—�—�—�—�—�

Thư gửi những bạn sẽ theo học Kiến Thức Nền trong tương lai:

Tôi làm ra môn học Kiến Thức Nền nhiệm vụ chính là đưa bạn từ bước 1 sang bước 2 một cách vững chắc về kiến thức, môi trường và cộng đồng, định hướng một phần giúp các bạn sang bước 3, còn sang bước 4 thì tuỳ mỗi lĩnh vực bạn theo đuổi có chuyên môn cứng khác nhau, có bạn về thời trang, có bạn về nông nghiệp, có bạn về bất động sản, có bạn về ẩm thực nấu nướng thì sẽ cần những thầy chuyên môn sâu trong mỗi lĩnh vực đó.

Bạn nào sang được bước 4 là coi như tốt nghiệp vì khi đó thì có thể tôi không còn giá trị với các bạn nữa, hãy tìm những người khác có giá trị đúng lĩnh vực bạn theo đuổi để kết giao.

Cuộc đời tôi chứng kiến không ít học viên xảy chân từ bước 2 sang bước 3, chứng kiến không ít người sang được bước 4 và tự mãn coi mình là nhất. Tôi không muốn các bạn sau này cũng như vậy nên tôi viết ra bài viết này để các bạn có cái nhìn thấu đáo về môn học mà các bạn sắp học và chặng đường sau đó. Nếu thấy khó thì đừng bắt đầu, mất công sức tiền của, mất uy tín của thầy dạy ra trò không nên hồn.

Nguyễn Minh Ngọc ™