TỰ HÀO VÌ ĐƯỢC ĐÓNG THUẾ

TỰ HÀO VÌ ĐƯỢC ĐÓNG THUẾ

Có chút buồn và thất vọng nhưng vẫn kìm lòng để viết ra những điều tâm sự này.

Loáng mấy ngày nay có đề xuất đánh thuế tài sản với nhà trên 700 triệu. Face đã tràn ngập các bài share tiêu cực, chửi bới, báo chí viết bài lấp liếm mập mờ câu view, những trang phản động làm ra hàng loạt tiêu đề gây sốc, cả mớ thanh niên trai tráng hừng hực chưa làm được gì cho xã hội ngay lập tức đứng dậy kêu la.

Tôi buồn cho một thế hệ truyền thông xấu xa và bẩn thỉu. Tôi buồn vì nhận thức chưa tới của các bạn tuổi thanh xuân, cảm giác như mọi thứ hoà quyện để tạo ra một điều tồi tệ kéo chìm tinh thần của cả một đoàn chiến binh tinh nhuệ nước nhà.

Chuyện thu thuế tài sản nó đâu phải là điều gì mới, trước kia đó là thu thuế từ căn nhà thứ 2, đất đai sử dụng sai mục đích,…nhưng công cuộc thu thuế này gặp rất nhiều rào cản và khó xác định nên không làm được triệt để. Hiện tại là đề xuất thu thuế từ căn nhà đầu tiên vì có người có 2 căn nhà nhỏ đã bị đánh thuế còn có người có căn nhà rất lớn thì lại không. Có bất cập nên cần khắc phục.

Điều thứ hai chúng ta cần nắm rõ đó là đây mới là đề xuất của một cá nhân.

Điều thứ ba cần nắm rõ đó là thu thuế phần dư, nghĩa là 800 tr thì phần thu thuế là 800 tr – 700 tr = 100 tr, chỉ có 100 tr cần xác định để thu thuế. 0.3% của phần dư đó.

Đó là về chuyện lý giải con số, điều đó quan trọng nhưng thực sự có điều khác quan trọng hơn khiến tôi buồn.

Đó là tư duy nghèo, nghe phong phanh về con số nhà 700 tr bị đánh thuế là bao người đã có tư duy nghĩ mình sẽ lách để tránh thuế bằng nhà nhỏ và mong muốn được làm hộ nghèo. Thực sự rơi nước mắt vì những suy nghĩ lạ kì.

Vì tránh đóng thuế mà bó hẹp cả dự định tương lai. Không khác gì vì sợ mất đôi đũa mà bỏ cả mâm cơm quay về rừng ăn rau sống.

Những kẻ gào khóc kêu la rằng người dân nghèo bị bóc lột thuế má. Nhưng tôi chẳng hiểu bóc lột ở điểm gì?

Tôi chưa thấy nước nào tôn trọng người nghèo như ở VN. Người lao động thu nhập dưới 120 triệu/ năm đâu có bị đánh thuế xu nào?

Thuế nhà đất ở quê tính vài cân thóc một năm chẳng ai buồn đi thu.

Chỉ có người giàu kiếm được nhiều tiền mới là chủ đạo của thu thuế và đóng góp ngân sách.

Ai cũng biết mà thôi thừa nhận với nhau đi, dân ta thông minh nhưng dân ta khôn lỏi. Tôi cũng là dân và tôi thấy chẳng sai tẹo nào.

Chúng ta thông minh nhưng toàn dùng cái thông minh để lách, luật ta đến đâu là tìm cách né đến đó.

Việc thu thuế tại VN là rất khó để đi vào chi tiết và triệt để, nhưng có một điều rất hay và đúng đắn đó là người giàu làm ăn càng giàu càng phát đạt thì chỉ có mua BĐS và mua xe hơi chứ còn làm gì được nữa đâu.

Chính vì vậy có một con đường để thu thuế hiệu quả với người giàu đó là đánh thẳng vào xe hơi và BĐS. Ông càng giàu ông mua xe càng xịn và như chiếc RollRoyce Mặt trời phương đông có giá 83 tỷ thì trong đó có hơn 50 tỷ là tiền thuế. Bởi vì ông đã kinh doanh có hàng nghìn tỷ thì ông mới mua xe 83 tỷ. Tôi thu thuế xe là gộp cả những phần quá khứ tôi chưa thu được.

Chính vì thế xiết chặt xe và BĐS là cách thức kiểm soát thuế tốt nhất và cũng là một phần lý do bạn hiểu tại sao thuế xe ở VN rất cao so với thế giới.

Quản trị người Việt tôi nghĩ rằng chỉ có người Việt mới hiểu, chứ có Obama sang VN cũng bó tay.

Có những cái rõ ràng tiểu tiết nó có vẻ không đúng nhưng về tổng thể thì nó là rất đúng. Và tôi thấy đó là sự tài tình của những nhà hoạch định chính sách. Và cũng không phải tự nhiên các nước Lào, Campuchia sang VN bồi dưỡng chính trị vì người Đông Nam Á có nét tính cách tương đồng nhau.

Tóm lại, tôi chỉ muốn nhắn nhủ một điều, là thanh niên hãy ước mơ lớn, càng đóng nhiều thuế chứng tỏ bạn kiếm được càng nhiều tiền, thuế chỉ là đôi đũa trong một mâm cơm thôi. Đừng để tư duy nghèo trỗi dậy.

Luôn tìm hiểu kĩ có góc nhìn tích cực rõ ràng, đầu tiên là tích cực cho bản thân bạn, khi bạn tích cực bạn sẽ có năng lượng làm việc tốt hơn và hiệu quả hơn, khi bạn tích cực bạn sẽ không cáu gắt và gia đình bạn không bị vô tình phải gánh chịu những bực dọc đó.

Cuộc đời bạn là của bạn. Tâm trí là một rừng hoa hay là một đống phân nhơ bẩn hoàn toàn do bạn quyết định.

Nguyễn Minh Ngọc