ĐIỂM THI KÉM CÓ PHẢI CÁI TỘI

ĐIỂM THI KÉM CÓ PHẢI CÁI TỘI

Bây giờ là gần 5h sáng ngày 22/9/2018. Tôi mất ngủ, ngồi viết tâm sự về cuộc sống với các bạn, chủ đề về kinh nghiệm, lý do, động lực đọc sách nhé.

ĐỌC SÁCH CHƯA CHẮC ĐÃ THÀNH CÔNG NHƯNG CHẲNG CÓ NGƯỜI THÀNH CÔNG NÀO KHÔNG ĐỌC SÁCH.

Điều này thực sự không có gì là khó lý giải vì rõ ràng với vốn sống trải nghiệm ít ỏi của một con người thì làm sao có thể so sánh với tri thức hàng nghìn năm nhân loại được đúc kết.

Tôi vẫn nhớ khoảng 5 năm trước, cái khoảnh khắc tôi phi xe máy trên khúc đường cua lên cầu Vĩnh Tuy, tôi đang đeo headphone nghe audiobook và có một câu nói tôi khắc cốt đến tận hôm nay. Đó là “người giỏi là người tự rút ra được bài học từ trải nghiệm của mình, còn người xuất sắc thì có thể rút ra được bài học từ trải nghiệm của người khác”.

Cái thời điểm khiến cho con người tôi bừng tỉnh và cảm giác như toàn bộ các kinh mạch trong cơ thể được thông suốt với một dòng điện chạy qua vậy.

Tôi thốt lên như mình vừa giác ngộ một chân lý.

Dòng suy nghĩ loé lên: “Đúng rồi, mình sống làm sao đủ lâu để có thể trải nghiệm tất cả để có thể rút ra được các bài học cho cuộc đời mình. Mình phải tận dụng triệt để tri thức và trải nghiệm của người khác tối đa nhất mới có thể thành công sớm được.”

Thành công, tiền tài, danh vọng đó là những thứ chúng ta không thể chối bỏ và là khát vọng của đa phần những người trẻ tuổi. Và tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ.

Ngày hôm nay khi tôi đã có tiền, có danh thì định nghĩa thành công trong cuộc sống của tôi đã có phần khác thời điểm đó vì bắt đầu có những quan điểm mới về thành công tuy nhiên tôi nghĩ rằng cái gì cũng phải có giai đoạn của nó.

Thời trẻ thì sự nghiệp tiền tài danh vọng vẫn là một thứ đáng để chinh phục nhất, đạt được phần nào rồi thì mới chinh phục những mảng khác trong cuộc sống để cân bằng viên mãn.

Tôi vẫn nhớ những ngày tháng tôi ở nhờ nhà chị gái tôi bên Gia Lâm, tương lai mù mịt, kĩ năng không có, trải nghiệm ít, lao đi ra đường một cách vô định, lang thang khắp các con đường ngõ phố của Hà Nội và tự trả lời câu hỏi mình sẽ làm gì đây.

Thời đó miếng cơm sinh nhai của tôi là công việc đi gia sư và đi tư vấn dùng iPhone cho người cao tuổi. Bạn có thể nghe hơi buồn cười nhưng đó là một nghề mà sau này giúp tôi phát triển rất nhiều.

Tôi đọc sách, nghe sách nói gần như mọi lúc trong ngày, một phần vì chưa có gì để làm nhưng một phần chính đó là tôi thấy càng nghiên cứu càng đọc thì tôi lại càng hiểu biết hơn về cuộc sống.

Trước kia cứ nghĩ rằng học xong đại học là đã học cao lắm rồi, hiểu biết lắm rồi nhưng từ khi bập vào đọc sách thì mình mới thấy mình là một con ếch ngồi trong một cái lỗ chứ không được là cái giếng.

Thiển cận, tự cao, nghĩ mình biết nhiều hoá ra chẳng biết gì.

Sách mới là người thầy dạy cho tôi về cuộc sống, “giao tiếp” chỉ có 2 chữ giao tiếp đó thôi nhưng học và ngu dài mới khá, “hiểu người khác” chỉ 3 chữ thôi nhưng nó là một bộ môn khổng lồ, “kiếm tiền” hai chữ thôi nhưng để hiểu thì là một biển trời góc cạnh, “xã hội” 2 chữ thôi nhưng chắc chẳng ai muốn ngồi để định nghĩa nó thế nào.

Sống thời nay nó hơi tự làm khổ kiếp người, tại sao tôi nói vậy?

Vì khi tiền sử thì cứ săn bắn hái lượm sinh ra chẳng cần học hành gì nhiều vẫn có thể sinh tồn. Còn ngày nay con người phải dành tới 20-30 năm để học rồi mới đủ khả năng bước ra đời mà thực trạng là còn thất nghiệp rồi làm việc không mong muốn rất nhiều. Vô định hướng, thả trôi, thả nổi cuộc đời.

Lượng kiến thức cứ tăng dần lên, công nghiệ 1.0 rồi 2.0 nay là 4.0 rồi sẽ là 5.0 rồi 10.0 càng hiện đại thì càng nhiều thứ phải học. Có khi tương lai con người phải học đến 40 tuổi mới bắt đầu xin được việc cũng nên.

Tôi là người may mắn, tôi có một khả năng cứ tạm gọi là thông minh đi, đó là tôi đọc sách đến đâu tôi liên tưởng được sự việc trong cuộc sống có liên quan đến đó. Chính vì vậy khi tôi 24 tuổi tôi đã dùng khả năng tư duy của mình trình bày và thuyết phục được rất nhiều khách hàng. Tôi nói chuyện có logic, có căn cứ, có minh chứng rõ ràng và mọi kỹ năng của tôi được đúc kết rất nhanh.

Mỗi kiến thức tôi học được từ sách tôi chỉ cần suy ngẫm đôi chút rồi sau đó có thể thực hiện nó ngay ngoài đời trong công việc của tôi.

Và mỗi lần như thế tôi lại hiểu rất sâu và chắc chắn các kiến thức đã được học. Đó là một cảm giác được kiểm chứng. Cảm cảm giác như mình vừa đóng con dấu chứng nhận “CHÍNH XÁC” lên văn bản kiến thức đó vậy.

Tất cả những đầu sách bestseller trên thế giới tôi đều đã đọc hoặc nghe, nó lên tới vài trăm cuốn. Một khối lượng kiến thức rất lớn. Tôi mất vài năm để làm điều đó. Và may mắn với cái thông minh ông trời ban tặng thì tôi lại biết cách lọc và hiệu chỉnh những kiến thức đó về bối cảnh Việt Nam để sử dụng.

Kiến thức trong sách không dùng dập khuôn được đâu các bạn ạ. Vì bối cảnh quốc gia khác nhau, bối cảnh thời đại cũng khác nhau chúng ta cần một giai đoạn ngẫm và hiệu chỉnh.

Ví dụ đơn giản như bộ sách dạy con làm giàu được viết cho bối cảnh nước Mỹ, ở đó các khoản nợ với số tiền lãi hàng tháng là rất lớn, họ mua nhà mua xe đi học bằng tiền vay từ khi còn trẻ rồi sau đó đi làm để trả. Vậy nên hoá đơn cuối tháng luôn là một thứ gì đó lớn lao được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Còn ở đất nước chúng ta thì những điều đó không có. Chúng ta được gia đình nuôi ăn học và gần như tuổi trẻ không phải lo các khoản gánh nợ đó.

Các kiến thức bán hàng, ngôn ngữ cơ thể, tâm lý học con người, vận hành quản trị doanh nghiệp, vận hành xã hội, vận hành về ngôn ngữ, ngữ âm của chúng ta đều khác. Vô vàn nhiều công thức hay ở nước ngoài không thể áp dụng tại nước ta và ngược lại.

May mắn cuộc đời tôi là đã tin tưởng và sống bằng tri thức của thế giới khi còn trẻ, nó giúp tôi bù đắp điểm yếu là tuổi đời khi làm kinh doanh, bán hàng, giao tiếp khách hàng khi đó. Tôi dễ dàng thuyết phục những khách hàng lớn tuổi hơn tôi tin tưởng và mua sản phẩm của tôi, tất nhiên tôi chứng minh được rằng tôi đủ hiểu biết để đảm nhiệm yêu cầu của họ. Cả những chủ tịch dự án hàng nghìn tỉ, chủ doanh nghiệp, tôi để tự tin để giao tiếp với họ. Thời điểm đó tôi làm kinh doanh trung tâm tin học cảm ứng, bán hàng thì đủ thứ trời biển khác nhau từ sản phẩm số, tài liệu, sách dùng iPhone, dịch vụ tư vấn công nghệ cảm ứng cho doanh nghiệp,…những thứ tôi mê đều phát triển tốt, còn mấy vụ bán thiết bị y tế trước đó chỉ để kiếm tiền thì thảm hại. Tôi đúc ra được là làm cái gì thì cũng phải kiếm tiền nhưng cái gì mình yêu quý tập khách hàng và yêu cái sản phẩm thì mới thành công được.

Tôi viết tâm sự này ra để làm gì nhỉ?

Có vẻ như nhiều mục đích, trước hết đó là do hôm nay tôi khó ngủ, tôi ngồi phóng tầm mắt nhìn khắp Hà Nội và nhìn lên bầu trời đầy sao. Tôi nhớ về tuổi trẻ của mình.

Thứ hai là tôi muốn tiếp thêm niềm tin cho các bạn, hãy sống bằng tri thức nhân loại, trải nghiệm của chúng ta lúc còn trẻ là một con số 0 tròn trĩnh và là một chú ếch ngây thơ. Học xong đại học là chớm vạch 0 của sự hiểu biết thôi, học lêu lổng không làm thêm không va vấp thì là vạch âm.

Mục đích thứ 3 là tôi kể cho bạn câu chuyện sự ra đời của một sản phẩm thực tế nó như nào?

Cũng là một sự vô tình do trời sắp đặt, tôi rất hay chia sẻ những điều tôi biết cho mọi người trên mạng xã hội, cà phê giao lưu với bạn bè và tôi nhận được lời đề nghị là dạy lại cho họ những điều tôi đã đúc kết.

Đó cũng là thời điểm mà tôi chưa bao giờ từng nghĩ ra mình sẽ trở thành một người dạy học nhưng bằng sự say mê nói chuyện của mình thì tôi đã đồng ý.

Và tôi đã tự ngẫm lại toàn bộ lộ trình kiến thức và sắp xếp lại thành một môn học.

Rất thú vị đúng không các bạn?

Đấy, một sản phẩm ra đời đặc biệt như vậy đấy. Tôi yêu thích nói chuyện về phát triển bản thân khai phá tiềm năng con người. Và càng làm càng nhiều người quý mến và yêu thích tôi, tất nhiên cũng kèm theo đó là những người ghét tôi trong khi tôi chẳng làm gì họ.

Và bạn có biết điều gì diễn ra sau đó không?

Kinh ngạc khi đôi chia sẻ những đúc kết của mình cho các bạn tin tưởng đi học tôi. Khi đó tôi mới có 25 tuổi, những các bạn ấy đã tin tưởng đóng học phí để đi học tôi. Công nhận là liều thật.

Nhưng họ đã lột xác, họ bắt đầu sống khát vọng, hiểu biết rộng, chín chắn cảm giác già trước tuổi, giống hệt tình trạng của tôi.

Ăn nói cứng hơn, niềm tin toát ra mạnh hơn, sức thuyết phục tăng trông thấy.

Và sản phẩm môn học đó của tôi dù là rất tình cờ duyên số ông trời đun đẩy tôi đến với nghề giáo nhưng thực sự thành công ngoài tưởng tượng.

Trước kia tôi không nghĩ là mình sẽ phát triển môn học này nhưng bạn biết không tôi đã xây dựng nó trở thành một học viện mini full chức năng từ nhà ăn, kí túc xá, khu vực cà phê, khu học tập, khu làm việc với quy mô hơn 700m2. Và sau này tôi chuyển đổi mô hình bằng việc thuê một phần không gian của các học viện không dùng hết công suất để giảng dạy cho có môi trường học tập chuyên nghiệp hơn. Có sân trường, có cây cối, có chỗ để ô tô xe máy rộng rãi.

Cái môn học của tôi được đặt tên là Kiến Thức Nền, tôi thích cái tên đó và tôi cũng rất vất vả để nghĩ ra cái tên phù hợp cho môn học của mình. Nó là nền tảng, nó là gốc rễ của một cái cây, nó là móng của một ngôi nhà.

Ban đầu tôi chỉ dạy nó cho những người khởi nghiệp giống tôi nên tôi có slogan cho môn học là Khởi nghiệp thông minh.

Học viên của tôi khởi nghiệp bắt đầu có thành tựu khá nhiều, mọi người bắt đầu gõ vào Google để tìm hiểu môn học của tôi và nhiều bạn trẻ vì thế đã coi môn học như một thứ nước thần thánh tưới lên người là sẽ thành công. Và rất nhiều bạn trẻ chưa có chút trải nghiệm gì cũng theo học với mong muốn thành công.

Và tôi cùng các cựu học viên của mình bắt đầu nhận thấy vấn đề. Chúng tôi phát hiện ra nguyên nhân của nó.

Từ đó môn học được nâng cấp lên một bước tiến mới đó là nó được chia làm 3 học phần theo giai đoạn phát triển. Trước kia học viên phải học liên tục trọn bộ môn thì những bạn có ít trải nghiệm rất khó để ngấm được kiến thức khởi nghiệp phía sau.

Còn bây giờ học viên có thể học riêng lẻ từng học phần một cách linh động và phù hợp.

Đối với những bạn học sinh lớp cuối cấp, sinh viên chưa có nhu cầu khởi nghiệp đang cần mở rộng kiến thức vốn hiểu biết xã hội để định hình tương lai thì chỉ cần học trước học phần đầu tiên mà chúng tôi quy định là Kiến Thức Nền Alpha.

Sau đó là học phần Khởi nghiệp thông minh mang tên Beta rồi đến học phần Tăng tốc có tên Gamma.

Một môn học cũng chính là một sản phẩm phục vụ xã hội. Nó cũng như bao sản phẩm hàng hoá khác, nó cũng cần thường xuyên nâng cấp chất lượng, hiệu chỉnh để phù hợp với khách hàng, phù hợp với bối cảnh thị trường.

Tâm sự này dài quá, không biết có bao nhiêu bạn đọc đến đây.

Tóm lại là khi còn trẻ hãy đúc kết cho mình những bài học từ tri thức nhân loại để bù đắp cho sự non dại của thiếu hụt trải nghiệm.

Thứ hai là hãy làm để kiếm tiền nhưng hãy làm việc với tập khách mình yêu thích và sản phẩm mình yêu thích. Tôi rất thành công trong nghề dạy học vì tôi đồng cảm và yêu quý các bạn trẻ, tôi tiếc nuối nếu các bạn trẻ lãng phí những năm tháng bản lề ấy. Và tất nhiên tôi có nhiều khách hàng nên thành công về tài chính chỉ là hệ quả.

Hãy sử dụng tuổi trẻ hiệu quả, hãy yêu thương mọi người, quý khách hàng đến phát cuồng và thường xuyên khiến sản phẩm của mình tốt hơn giống như tôi đã kể cho các bạn về môn Kiến Thức Nền ở trên.

Có tý tuổi trẻ thôi, hành động gì đó ngay đi. Sống cho ra sống.

ĐIỂM THI KÉM CÓ PHẢI CÁI TỘI?

Kí tên: Nguyễn Minh Ngọc