GIÀ RỒI KHỞI NGHIỆP ĐƯỢC KHÔNG

Nếu các anh chị trên 30 tuổi và đang có ý định khởi nghiệp xin hãy dành 5 phút để đọc bài viết này.

Có những người đã từng đi làm thuê và giờ đây họ lại mong muốn khởi nghiệp và làm lại cuộc đời. Họ là những người đáng tuổi anh tôi, đáng tuổi chị tôi.

Ở cái độ tuổi 30-35-40 cũng có thể là 45. Họ lại muốn làm một cái gì đó lớn lao, làm một cái gì đó thực sự có ý nghĩa và thay đổi thực tại sau bao năm gò bó với công việc mà chỉ dành dụm được một khoản tiền.

Họ có chút đắn đo về tương lai, làm tiếp hay sẽ bứt ra khởi nghiệp khi cái nhiệt huyết không thể mạnh mẽ và bất chấp tất cả như thời trẻ được nữa. Họ có gia đình, có con cái, họ cần cân nhắc nhiều hơn vì giờ đây họ không chỉ sống cho riêng họ.

Chị gái tôi, chị sinh năm 1982 và hơn tôi 8 tuổi. Tính đến tháng 4/2016 thì chị đã đi làm thuê được hơn 10 năm, chị đã mua được một căn chung cư, có 2 con và cuộc sống được gọi theo khái niệm xưa nay là ỔN ĐỊNH.

Chị có nhiều hoài bão, có nhiều sáng kiến nhưng dường như khi đi làm thuê thì mãi mãi chị chỉ được hành động trong một chiếc hộp nhỏ bé. Khó lòng khiến mọi người tin vào một con người đang đứng trong chiếc hộp được chỉ định đấy có thể tạo nên một cuộc cách mạng gì đó lớn lao.

Là phận em và được chị đặt niềm tin, tôi tư vấn cho chị suốt nhiều tháng để bứt phá trong cái HỘP đó nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở việc cái HỘP có vẻ được mọi người trong công ty chú ý hơn.

Và cuối cùng thằng em trai nói với chị: “Thôi chị đi học lớp Kiến Thức Nền khoá 4 em dạy khởi nghiệp đi. Học từ đầu đến cuối cho tổng quan toàn cảnh”.

Chị tin tôi và thu xếp công việc, bắt đầu đi học cậu em ruột kém mình 8 tuổi về khởi nghiệp.

Và như cách tôi hay ví von: doanh nghiệp là 1 con voi, quản trị là người cưỡi voi, lãnh đạo là chỉ hướng cho con voi, nhân viên là người vệ sinh chân voi, rửa tai voi, chải đuôi voi. Còn khởi nghiệp là đẻ ra một con voi.

Rõ ràng nếu đi rửa chân voi 10 năm thì kinh nghiệm đẻ ra con voi là bằng 0.

Tôi kì chân voi không giỏi như các anh chị nhưng nếu nói về đẻ ra một con voi thông minh thì tôi lại hoàn toàn có kinh nghiệm vô cùng bài bản.

Điều gì đã xảy ra sau khi chị gái tôi Le Nguyen Nhat đi học khoá 4 Kiến Thức Nền?

Chị về đã thừa khả năng quản trị và vạch ra kế hoạch để khởi nghiệp luôn một dự án về sàng lọc thị lực cho trẻ mẫu giáo. Cái thứ mà trước khi học chị đã mường tượng ra nhưng không biết bắt đầu từ đâu và tiếng nói nhỏ trong đầu vẫn vương vấn khoản lương cuối tháng 10 triệu kia và sự sợ hãi còn bám đuổi.

Nay thì khác rồi, chỉ sau vài tháng, công việc chị triển khai bài bản và tuyển nhân viên liên tục đưa dự án với những dự định dài hạn để lan toả ra Miền Bắc, và phủ sóng Việt Nam.

Chị giờ đây trở thành người truyền động lực mạnh mẽ cho những nhân viên theo chị để mong cho sau này họ lại sở hữu một công ty chi nhánh. Chúng tôi đều không thích nhân viên an phận.

Tôi viết bài này để làm gì đây? Hôm nay là một ngày tôi có nhiều tâm trạng. Tôi biết rất nhiều người giống chị tôi, các anh chị đi làm thuê nhiều năm và nay có vốn, các anh chị dự định khởi nghiệp gì đó. Và nếu như tôi có thể giảm cái rủi ro của các anh chị ấy xuống thì tôi có nên làm hay không?

Tôi chỉ đáng tuổi em của các anh chị thôi, nhưng với những gì tôi làm được thì mong mọi người có thể gõ tên Nguyễn Minh Ngọc vào google để hiểu thêm. Tôi thừa tự tin để giảm tối đa rủi ro khởi nghiệp cho các anh chị bằng môn Kiến Thức Nền – Khởi nghiệp thông minh.

Nhưng ai? Ai? Ai sẽ dám hạ cái tôi để đi học 1 cậu nhỏ tuổi hơn mình? VÀO FB

Tụi học trò 9x thì có tuổi trẻ nhưng thiếu trải nghiệm, thiếu tiền, họ còn phải vừa lo miếng cơm mưu sinh vừa lo dự án khởi nghiệp, nhưng nay những cái tên 9X học trò của tôi như Tiến Trần Maya​ – tác giả cuốn sách “Chinh phục tiếng anh từ con số 0”, Dự án Phổ cập gia sư bằng video; Nguyễn Tiến Trung​ – Ứng dụng quản trị khách hàng bằng trí thông minh nhân tạo MyCRM; Nguyễn Đăng Trung Hải​ – nhà đào tạo tâm lý học, sở hữu dự án đào tạo Nâng tầm tư duy; Nguyễn Phương Xuân​ – cô gái nhỏ bé với ước mơ chuẩn hoá nghề giúp việc, tương lai bạn sẽ thấy hệ thống người giúp việc đeo thẻ và có đồng phục ở một tầm cao mới; Dương Thiện​ – với một khát vọng đẩy mạnh hệ thống nhà thông minh đi khắp mọi miền tổ quốc,…và rất nhiều tấm gương khác nữa mà tôi có kể ra thì kín trang này mất.

Không thể không kể đến những con người nghị lực như chị Thuy Nguyen​ người đã đi đi về về giữa Hà Nội và Hải Dương mỗi ngày trong suốt 1 tháng học Kiến Thức Nền khoá 6 trong khi nhà có 2 con nhỏ; chị Diệp Nguyễn​ với dự án Lẩu 24/7 với đam mê cùng câu nói: “Lẩu đi muôn nơi”.

Tôi muốn làm điều gì đó… không chỉ cho giới trẻ khởi nghiệp, tôi muốn góp sức mình cho những dự án khởi nghiệp của những anh chị trên 30.

Tôi có 1 ý nghĩ rằng sẽ là làm ra chương trình Kiến Thức Nền – Khởi nghiệp Thông minh “Phiên bản 30+” dành riêng cho những ai giống chị gái của tôi, những người trên 30 tuổi. Đã từng đi làm thuê, đang có dự định khởi nghiệp và muốn làm mọi thứ thật bài bản, có sẵn tiền khởi nghiệp nhưng đang đắn đo chưa biết nên làm sao cho hợp lý.

Chương trình này sẽ có học phí 24.890.000 đ. Nhưng để thể hiện rằng tôi rất khát khao thực hiện chương trình này và bảo đảm an toàn về tài chính thì anh chị không cần đóng học phí trước. Anh chị cứ học đi đã, học xong rồi tính. 100% học phí anh chị sẽ đóng sau khoá học. Nếu anh chị thấy khoá học không hiệu quả, tôi sẽ công khai xin lỗi trực tiếp vì đã mất thời gian của anh chị.

Tiền chẳng có rủi ro gì cả, có chăng trường hợp xấu nhất là anh chị mất thời gian. Trong quá trình học anh chị không hài lòng hãy đứng dậy luôn và ra về, hãy tiết kiệm thời gian của anh chị để làm việc khác hiệu quả hơn.

Điều cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ: “Hãy mua tôi khi nhiệt huyết của tôi đang cháy bỏng”.

Đó là nỗi lòng và cũng là tất cả những gì tôi muốn nói.

Anh chị nào quan tâm hãy inbox trang cá nhân của tôi hoặc gọi cho học viện 0345.888.090 – Nguyễn Minh Ngọc ™

Trân trọng và Xin cảm ơn!

ĐỪNG ĐỢI 30 MỚI KHỞI NGHIÊP

Jack Ma khuyên bạn khởi nghiệp tuổi 30.

Nguyễn Minh Ngọc khuyên bạn khởi nghiệp tuổi 23.

Vì đơn giản thằng nào cũng cho là mình đúng và mình sao khuyên người ta vậy.

Những người đi làm thuê sẽ khuyên người khác đi làm thuê đã rồi có vốn có kinh nghiệm rồi làm gì thì làm. Thường thì là đi làm thuê mãi mãi cho đến khi có 1 “biến cố đủ đau” để thoát được sự cám dỗ của “đồng lương cuối tháng”.

Giảng viên sẽ khuyên bạn học cao và cao lên nữa, tốt nhất là học kịch tông hết chữ thì thôi. Học văn bằng hết nửa đời người rồi cũng đi làm thuê cho trường nào đó và phấn đấu thăng tiến càng lên cao càng bận rộn đến hết thời gian cho bản thân mình.

Và xét cho cùng thì nghe ai và làm theo ai cũng đúng nếu mục đích cuối cùng của bạn là điều mà người khuyên bạn cũng hướng tới.

Xã hội phong phú là nhờ vậy chứ nếu có một thứ gọi là đúng nhất trong tất cả thì có mà khủng hoảng thừa – thiếu tùm lum.

Tôi thì làm nghĩa vụ của tôi, tôi khuyên mọi người theo con đường khởi nghiệp của tôi vì tôi cho là tôi đúng. Ai tin tôi thì đọc tiếp còn không chung đích đến cuộc đời thì đọc đến đây ok rồi.

Phần này viết riêng cho các bạn xác định khởi nghiệp sớm, lý thuyết riêng của chúng ta đây:

Anh em à, muốn khởi nghiệp sớm thì từ 18 đến 23 tuổi đã phải định hình rõ về khái niệm DÀI HẠN và NGẮN HẠN của cuộc đời.

DÀI HẠN chính là thứ không mang lợi ích trước mắt nhưng lại mang lợi ích trong tương lai.

NGẮN HẠN thì thấy ngay lợi ích trước mắt và không mang lợi ích cho tương lai.

Tôi vẫn lấy ví dụ về công việc lái đò và công việc xây một cây cầu.

Nếu cứ lái đò thì có tiền ngay trong ngày nhưng ngừng lái là hết tiền.
Xây một cây cầu thì rất tốn thời gian hơn nhưng khi xây xong thì lại có thể xây trạm thu phí.

Cái tuổi 18-23 là tuổi vô cùng mông lung và phân vân. Không khác gì đứng trước hàng trăm môn phái không biết nên nghe theo và gia nhập môn phái nào.

Do nhu cầu nguồn lao động cao nên xu thế môn phái dành 100% thời gian cho lái đò có tỷ lệ được chiêu sinh cao hơn vì dù sao kỹ năng lái đò dễ hơn. Con người ta thích cái dễ.

Còn môn phái dành 100% thời gian xây cầu thì đều phải có nền tảng vững chắc của gia đình. Không lo chết đói, gia đình nuôi và không quan cái thứ sĩ diện hão. Họ sướng và có lợi thế nên xây cầu nhanh. Cho dù xây cầu không hề đơn giản các bạn nhé, nguyên liệu, nhân công, bản vẽ,… chứ không đơn giản như chèo thuyền.

Môn phái tôi khuyên bạn đây vì nó là môn phái tôi đã chọn. Tôi dùng 50% thời gian đi trở đò kiếm sống, chỉ đủ sống thôi chẳng có đồng nào mà quần áo rồi biếu bố biếu mẹ như môn phái trở đò fulltime đâu.
Rồi 50% thời gian tôi đi bê từng viên gạch, học cách xây ra một cây cầu.

6/2014 tôi vẫn đi làm gia sư và trông xe buổi tối để giải quyết thu nhập ngắn hạn, đồng thời hình thành dần lên cây cầu của mình. Và khi cây cầu đã hình thành thì tôi bắt đầu ngừng công việc trở đò tử thời điểm đó.

2/2014 cô tôi cho tôi mượn một phòng 20m2 để khởi nghiệp đặt móng cây cầu đầu tiên. Đó là cái cảm giác thật hạnh phúc.

9/2015 tôi đã tự bứt lên và có văn phòng riêng 120m2 của mình.

9/2016 thì tôi đã có học viện mini 320m2 và cây cầu ngày càng rộng, vững chắc và đưa được nhiều khách hàng qua sông hơn.

Ở cái tuổi 18-23 một quyết định bước vào cửa môn phái nào thôi nhưng gần như nó sẽ gắn chặt với cuộc đời chúng ta.

Trong con người chúng ta sẽ đấu tranh rất khốc liệt. Vì nó có 2 gã đang đánh nhau trong đó thằng ngắn hạn và thằng dài hạn luôn bất đồng. Thằng nào cũng nhoi lên mà không biết bắt tay hợp tác để phân bổ cho hợp lý.

Thằng ngắn hạn chỉ nhìn vào thu nhập cuối tháng rồi hưởng thụ và sang tháng sau lại thế còn thằng dài hạn thì nhìn về tương lai sẽ có một hệ thống tạo ra tiền một cách thông minh.

Giờ phải chọn và đời thằng nào thằng ấy chọn.

Nguyễn Minh Ngọc ™